Nguyễn Tất Nhiên Saigon 1972. Ðây là lúc những khổ đau của Tết Mậu Thân chưa kịp phai mờ trong đời sống của mọi người thì xẩy ra những nhức nhối của mùa hè đỏ lửa... Tôi hết chạy trốn vào đạo ca thì lại nhào ra với chiến ca, hết hạ mình xuống với vỉa hè ca, tục ca thì lại vươn lên với nữ ca, bé ca, bình ca... Tôi thèm thuồng được soạn tình ca, nhưng phải là tình ca không rầu rĩ cơ...
Tranh Nguyên Khai
Thế rồi tôi gặp Nguyễn Tất Nhiên. Trong bầu không khí thơ ở miền Nam hơi nặng nề vào lúc đó, đầy rẫy những bài thơ chủ đề về chiến tranh, hoà bình... thì thơ của chàng thư sinh mới 17 tuổi này là thơ phi chính trị. Thơ rất hồn nhiên, rất ngộ nghĩnh, theo tôi, nếu đem phổ nhạc thì sẽ cũng sẽ rất hợp với giọng hát trẻ trung (Duy Quang) trong ban nhạc gia đình là ban THE DREAMERS mà tôi đang cần '' lăng xê ''.
Sau khi tôi phổ bài Thà là Giọt Mưa Rớt Trên Tượng Ðá, Nguyễn Tất Nhiên cung cấp cho tôi thêm nhiều bài thơ để tôi biến thành những ca khúc trẻ trung của thời đại như Cô Bắc Kỳ Nho Nhỏ, Em Hiền Như Ma Soeur, Anh Vái Trời hay là Anh Nam Kỳ Dễ Thương, Hãy Yêu Chàng, Hai Năm Tình Lận Ðận...Những tên bài hát phần nhiều do tôi đặt ra, chẳng hạn CÔ BẮC KỲ NHO NHỎ được rút ra từ bài thơ mang tên ÐÁM ÐÔNG.
Ði qua đời tôi có khá nhiều thi nhân thuộc nhiều thế hệ, đa số đều như tôi, đều khá hồn nhiên, nghĩa là có tí máu điên. Nhưng trong làng thơ Việt Nam, có ba nhà thơ hồn nhiên nhất, có nhiều máu điên nhất, đó là Nguyễn Ngu Ý, Bùi Giáng và Nguyễn Tất Nhiên... cả ba vị đều đã từng là thượng khách của DƯỠNG TRÍ VIỆN BIÊN HOÀ, nơi tôi đã có lần đến thăm một trong ba vị đó (Cũng cần ghi thêm : Giám Ðốc của dưỡng trí viện này là con trai của nhà văn Bình Nguyên Lộc, bạn tôi).
THÀ LÀ GIỌT MƯA
(Theo thơ Nguyễn Tất Nhiên - Phạm Duy phổ nhạc)
Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá
Thà như giọt mưa khô trên tượng đá
Thà như mưa gió đến ôm tượng đá
Có còn hơn không, có còn hơn không
Người từ trăm năm về ngang sông rộng
Người từ trăm năm về ngang sông rộng
Ta ngoắc mòn tay, ta ngoắc mòn tay
Chỉ thấy sông lồng lộng, chỉ thấy sông chập chùng.
Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá
Thà như giọt mưa khô trên tượng đá
Thà như mưa gió đến ôm tượng đá
Có còn hơn không, có còn hơn không
Người từ trăm năm về khơi tình động
Người từ trăm năm về khơi tình động
Ta chạy vòng vòng ta chạy mòn chân
Nào có hay đời cạn, nào có hay cạn đời
Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá
Thà như giọt mưa khô trên tượng đá
Thà như mưa gió đến ôm tượng đá
Có còn hơn không, có còn hơn khôngNgười từ trăm năm về như dao nhọn
Người từ trăm năm về như dao nhọn
Dao vết ngọt đâm, ta chết trầm ngâm
Dòng máu chưa kịp tràn, dòng máu chưa chẩy đầm.
Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá
Thà như giọt mưa khô trên tượng đá
Thà như mưa gió đến ôm tượng đá
Có còn hơn không, có còn hơn khôngNgười từ trăm năm về phai tóc nhuộm
Người từ trăm năm về phai tóc nhuộm
Ta chạy mù đời, ta chạy tàn hơi
Quỵ té trên đường rồi, sợi tóc vướng chân người.
Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá
Thà như giọt mưa khô trên tượng đá
Thà như mưa gió đến ôm tượng đá
Có còn hơn không, có còn hơn không
Người từ trăm năm về ngang Trường Luật
Người từ trăm năm về ngang Trường Luật
Ta hỏng Tú Tài, ta đợi ngày đi
Ðau lòng ta muốn khóc, đau lòng ta muốn khóc.
Thà là giọt mưa vỡ trên mặt em
Thà là giọt mưa khô trên mặt DUYÊN
Ðể ta nghe thoáng tiếng mưa vội đến
Những giọt run run, ướt ngọn lông măng
Những giọt run run, ướt ngọn lông măng
Khiến người trăm năm đau khổ ăn năn
Khiến người tên DUYÊN đau khổ muôn niênCÔ BẮC KỲ NHO NHỎ
(theo thơ Nguyễn Tất Nhiên- Phạm Duy phổ nhạc)
Này cô em Bắc Kỳ nho nhỏ
Này cô em tóc đờ mi gác xông
Chiều hôm nay xuống đường đón gió
Cô có tình cờ nhìn thấy anh không?
Này cô em Bắc Kỳ nho nhỏ
Vì cô em có nụ cười ngây thơ
Thành khi không quãng đường im gió
Không gió lấy gì lang thang?
Cô có thương thầm anh không?
Ðời chia muôn nhánh khổ nguy nan
Mà anh mang tội gốc chưa tan
Cửa chùa mà không rộng mở
Quỷ sứ nào chẳng muốn nương thân
Rồi khi qua giáo đường kiếm Chúa
Ðội thánh giá xin làm chiên ngoan
Thấy có đứa đuôi dài đầu sừng
Chúa cũng sót thương người lầm than
Này cô em Bắc Kỳ nho nhỏ
Này cô em tóc đờ mi gác xông
Ðap xe vô lối chợ anh ngó
Quên hết giận hờn, thù ghét đám đông
Này cô em Bắc Kỳ nho nhỏ
Này cô em mắt trời bao dung
Nhìn anh đi hãy nhìn cho rõ
Trước khi nhìn đám đông
Trước khi vào đám đông...
NÓI :
Này cô em Bắc Kỳ nho nhỏ !
ANH VÁI TRỜI
(theo thơ Nguyễn Tất Nhiên - Phạm Duy phổ nhạc)
Ðôi mắt tròn đen như búp bế
Cô đã nhìn anh rất kiêu sa
Anh vái trời, anh vái trời cho cô dễ giậy
Cô dễ nghe, dễ giậy nghe...
Ðôi guốc mầu cao như trái núi
Xiêm áo mùa thi vẫn sênh sang
Anh vái trời, anh vái trời cho cô vấp té
Ðể anh nâng, để anh nâng
Anh vái trời cho cô thích mộng
Ðể anh ngồi kể chuyện anh mơ
Ðêm hôm qua có chàng bươm bướm
Nguyện chết khô trên giấy học trò
A á a a
Anh vái trời cô chẳng dửng dưng
Hết coi anh là xứ hoang đường
Cho anh còn mời cô đi phố
Dắt cô vào coi cải lương
Ði coi cải lương...
Hai ngón vàng tay sơn khói thuốc
Cô níu thời gian vốn vô tâm
Anh vái trời, anh vái trời cô không dễ giận
Không dễ ghen, dễ giận ghen
Ðôi mắt tròn đen như búp bế
Mai kén chồng xin nhớ anh nghe
Anh vái trời, anh vái trời đôi ta dễ có
Bầy trẻ oe oe
Oe oe Oe oe Oe oe Oe oe...
HAI NĂM TÌNH LẬN ÐẬN
(theo thơ Nguyễn Tất Nhiên - Phạm Duy phổ nhạc)
Hai năm tình lận đận, hai đứa cùng xanh xao
Hai năm trời muà lạnh, cùng thở dài như nhau
Hai năm tình lận đận, hai đứa cùng hư hao
Hai năm tình lận đận, hai đứa đành xa nhau
Em xưa còn thắt bím nuôi dưỡng thêm ngây thơ
Anh xưa còn lính quýnh giữa sân trường trao thư
Em thường hay mắt liếc, anh thường ngóng cổ cao
Ngoài đường em bước chậm, quán chiều anh nôn nao.
Hai năm tình lận đận, hai đứa cùng xanh xao
Hai năm trời mùa lạnh, cùng thở dài như nhau
Hai năm tình lận đận, hai đứa cùng hư hao
Hai năm tình lận đận, hai đứa đành xa nhau.
Em bây giờ có lẽ toan tính chuyện lọc lừa
Anh bây giờ có lẽ xin làm người thua
Chuông nhà thờ đổ lạnh, tượng Chúa gầy hơn xưa
Chúa bây giờ có lẽ xuống trần gian trong mưa.
Anh bây giờ có lẽ thiết tha hơn tín đồ
Xin làm cây thánh giá trên nóc cao nhà thờ
Cô đơn nhìn bụi bặm, xanh xác rêu phủ mờ
Trưóc ngày lên ngôi Chúa chưa chắc không dại khờ.
Hai năm tình lận đận, hai đứa già hơn xua
Hai năm tình lận đận, mình đã già hơn xưa
Mình đã già hơn xưa...EM HIỀN NHƯ MA SOEUR
(theo thơ Nguyễn Tất Nhiên - Phạm Duy phổ nhạc)
Ðưa em về dưới mưa
Nói năng chi cũng thừa
Như mưa đời phất phơ
Chắc ta gần nhau chưa?
Tay ta từng ngón tay
Vuốt tóc em lưng dài
Ðôi ta vào quán trưa
Nhắc nhau tình phôi pha
Em mang hồn vô tội
Ðeo thánh giá huy hoàng
Còn ta nhiều sám hối
Mà sao vẫn hoang đàng
Ðưa em về dưới mưa
Nói năng chi cũng thừa
Ðưa em về dưới mưa
Có nhau mà như xa...
Em hiền như ma soeur
Vết thương ta bốn mùa
Trái tim ta bệnh hoạn
Ma soeur này ma soeur!
Ta nhờ em ru ta
Hãy ru tên vô đạo
Hãy ru tên khờ khạo
Ma soeur này ma soeur!
Ðưa em về dưới mưa
Chiếc xe lăn giốc già
Ðưa em về dưới mưa
Áo em bùn lưa thưa
Ðưa em về dưới mưa
Hỡi cô em bé nhỏ
Ôi duyên tình đã qua
Có bao giờ không xưa ?
Vai em tròn dưới mưa
Ướt bao nhiêu cũng vừa
Như u tình đã xa
Có bao giờ không xưa ?
CODA
Ðưa em về dưới mưa
Hỡi cô em bé nhỏ
Ôi duyên tình đã qua
Có bao giờ không xưa ?
Vai em tròn dưới mưa
Ướt bao nhiêu cũng vừa
Như u tình đã xa
Thấm linh hồn ma soeur
La la la la
La la la laHÃY YÊU CHÀNG
(theo thơ Nguyễn Tất Nhiên - Phạm Duy phổ nhạc)
Hãy yêu chàng ! Hãy yêu chàng !
Như yêu dòng sông ngậm ánh trăng non, mộng ước quanh năm
Yêu chàng, chàng chở tình về cho mắt em ngoan...
Hãy yêu chàng ! Hãy yêu chàng !
Như yêu làn mây lờ lững trôi suôi, ủ đóa hoa tươi
Yêu chàng, chàng thổi tình ngời cho tóc em bay.
Hãy yêu chàng ! Hãy yêu chàng !
Như yêu luống mạ xanh mơn mởn, tuổi thơ mau lớn
Yêu chàng, chàng hôn tình đầy cho ngực em căng
Hãy yêu chàng ! Hãy yêu chàng !
Như yêu những giọt sương tươi mát, cỏ hoang thơm ngát
Yêu chàng, chàng kết tình vào hơi thở em nồng...
Hãy yêu chàng ! Hãy yêu chàng !
Như yêu niềm hi vọng mãi không thôi, trong trái tim vui
Yêu chàng chàng thổi tình bùi cho ấm đôi tay
Hãy yêu chàng ! Hãy yêu chàng !
Như yêu mặt trời lửa sáng hân hoan, sưởi nắng mơ màng
Yêu chàng, chàng bật đèn tình soi dáng em thon.
Hãy yêu chàng ! Hãy yêu chàng !
Như yêu cánh gió, gió tung tăng hai vạt áo hường
Hãy yêu chàng ! Hãy yêu chàng !
Như yêu mưa xuống
Nước mưa tuôn, mát ngọn cỏ ngoan
Hãy yêu chàng ! Hãy yêu chàng !
Hãy yêu chàng ! Hãy yêu chàng !
Hãy yêu chàng !
Các Thi Sĩ Thời Tiền Chiến
Cung Trầm Tưởng
Phạm Thiên Thư
Các Thi Sĩ Khác
Trang Thơ Phổ NhạcViết Về Nghệ Thuật Phổ Thơ Vào Nhạc
Phạm Quang Tuấn
Nguyên Sa
Ðoàn Xuân Kiên